Chia sẻ Đường đến Hạnh phúc_156
NỘI DUNG BÀI HÔM QUA:
Chúng ta vẫn đang học mục…
I. GIẢI THÍCH ĐỀ CHƯƠNG «TÍN»
Chúng ta đã học xong mục…
I-1. Ý nghĩa của chữ “tín”
Hôm qua chúng ta đang học đến mục…
I-2. Chữ “Tín” trong các mối quan hệ “Ngũ luân”
1. Chữ tín trong quan hệ cha con
• Thứ nhất: Tín ngôn
– Một là: Cha mẹ phải ngôn hành đồng nhất
– Hai là: Các điều kiện cần thiết trước khi hứa khả
1) Làm được mới hứa
2) Lời hứa phải lợi ich cho người
3) Phù hợp với luật pháp
4) Phù hợp với nội quy, quy định
• Thứ hai: Tín nghĩa
– Một là: Cha mẹ phải có bổn phận dậy con tốt
– Hai là: Con cái có phải bổn phận hiếu thảo với cha mẹ
o Câu chuyện thứ nhất: Chu Thọ Xương (đời Tống) tìm mẹ
o Câu chuyện thứ 2: Hoàng Đình Kiên (đời Tống) tận tâm, lực chăm sóc mẹ
o Câu chuyện thứ ba: Tử Lộ đội gạo phụng dưỡng phụ mẫu
• Thứ ba: Tín nghĩa trong quan hệ thầy trò
o Câu chuyện thứ nhất: Tử Cống trọn đạo nghĩa với thầy
o Câu chuyện thứ 2: Tình thầy trò Sử Khả Pháp
1) Đạo nghĩa của thầy
2) Tình nghĩa của trò
3) Ân nghĩa của trò: Tri ân, báo ân
2. Chữ tín trong quan hệ vua tôi
• Thứ nhất: Vua đối với dân phải như thế nào?
– Một là: Tín ngôn
Bài hôm qua chúng ta đang nghe dở câu chuyện “GIAO ƯỚC TỬ VONG” GIỮA ĐƯỜNG THÁI TÔNG VÀ 390 TỬ TÙ». Đường Thái tông đã ban cho 390 tử tù ân huệ cuối cùng trước khi chết, đó là được về thăm gia đình cha mẹ lần cuối, và hẹn trước buổi trưa ngày mồng 4 tháng 9 sang năm phải có mặt đầy đủ để chịu tội tử hình. Ông tin rằng ông dùng chữ thành để đổi lấy chữ trung của các tử tù này.
Chúng ta sẽ nghe tiếp, sau khi được thả ra thì kết quả thế nào?
« …Thời gian thấm thoắt qua đi, kỳ hẹn ngày 4 tháng 9 cuối cùng cũng đến. Tại đô thành Trường An, dân chúng từ khắp nơi lũ lượt đổ về đây như nước thuỷ triều dâng. Trong chốc lát, khu quảng trường phía trước nhà tù đã chật ních người, những đầu người lô nhô xao động, ai cũng kiễng chân lên ngó nghiêng và chờ đợi.
Đám tù nhân thập ác bất xá, liệu còn sót lại chút lương tri nào mà giữ lời hứa với hoàng thượng hay không? Hơn nữa đây lại là bản án tử hình, thật khó tin họ sẽ đến để lãnh nhận cái chết.
Nhưng kết quả thật bất ngờ, các phạm nhân lần lượt từng người từng người trở về. 1, 2, 3… 300… 380… 388… Cuối cùng 389 người đã có mặt, chỉ còn thiếu đúng một người. Quan cai ngục vội vàng điểm danh, phát hiện tử tù vắng mặt này quê quán tại Kinh Kỳ Phù Phong, tên là Từ Phúc Lâm.
Kỳ hạn đã đến các phạm nhân lần lượt từng người từng người trở về thực hiện như lời đã hứa với Hoàng đế.
Tin loan truyền đi, không chỉ dân chúng xôn xao bàn tán, mà ngay đến những tù nhân khác cũng bất bình trong tâm: «Hừ, tên Từ Phúc Lâm thật là đáng trách, sao lại lật lọng, sao lại thất tín như thế? Nếu còn cơ hội ra khỏi đây, chúng ta phải giết hắn cho hả giận»
Mọi người đưa mắt nhìn Đường Thái Tông, không hiểu vị hoàng đế trẻ tuổi này sẽ hành xử ra sao với lời hứa của mình. Đường Thái Tông nắm chặt hai tay nói:
– Đợi thêm chút nữa.
Thời gian trôi qua từng khắc, nét mặt của mọi người ai nấy đều trầm tư.
Một canh giờ qua đi, phạm nhân vẫn chưa thấy quay về. Mọi người lại bắt đầu nghị luận, có lẽ Phúc Lâm này không giữ lời hứa rồi, phụ lòng tin tưởng của hoàng đế rồi…
Nửa giờ nữa lại trôi qua, vẫn không có tin tức của Từ Phúc Lâm. Mọi người lo lắng, lửa trong lòng cháy lên như thiêu như đốt, còn các tù nhân thì gầm gào như sấm dậy.
Bỗng dưng có người hét lên: “Kia rồi! Kia rồi!”.
Mọi ánh mắt dồn cả về phía tiếng bánh xe đang vọng lại. Đúng là có một chiếc xe bò từ phía xa đang đến gần, đến gần.
Rất nhanh chóng, từ trong xe bước ra một người đàn ông ốm yếu, gầy guộc, da dẻ vàng vọt. Đúng rồi, đây chính là Từ Phúc Lâm!
Thì ra trên đường trở lại Trường An, Từ Phúc Lâm mắc trọng bệnh không thể đi được, sau đành phải thuê một chiếc xe để đến, kết quả bị chậm trễ so với mọi người.
– Bây giờ làm thế nào, thưa Hoàng thượng?
Đái Trụ hỏi.
Đám tù nhân bất giác cúi đầu, họ biết giờ tử đã điểm.
– Làm thế nào ư?
Đường Thái Tông đưa mắt nhìn các tù nhân một lượt, rồi đột nhiên tuyên bố:
– Trẫm đại xá tất cả tù nhân, cho các khanh tự do về nhà!
Ngay sau lời tuyên bố của hoàng đế Thái Tông, đất trời như hoan ca, cả thành Trường An hân hoan trong niềm vui mới. Không chỉ 390 tử tù, mà tất cả dân chúng đều cảm động trước lòng nhân từ của hoàng đế Đường Thái Tông. Một bậc minh quân sáng suốt sẽ không lấy hình phạt để răn đe người phạm tội, mà lấy đức độ, khoan dung, và độ lượng để cảm hoá lòng người, khiến ngay cả những kẻ tội đồ khét tiếng nhất cũng phải rơi lệ mà nguyện ý thay đổi chính mình. Đây quả là một kỳ tích trong lịch sử phong kiến Trung Hoa.
Ngay sau lời tuyên bố của hoàng đế Thái Tông, đất trời như hoan ca, cả thành Trường An hân hoan trong niềm vui mới cảm động trước lòng nhân từ của hoàng đế Đường Thái Tông.
Trường An một ngày gió mây đột biến, Tây vực phản loạn. Vào năm thứ 14 Trinh Quán, hoàng đế Đường Thái Tông bổ nhiệm Hầu Quân Tập làm thống soái viễn chinh quân Tây vực, thống lĩnh 15 vạn kỵ binh chinh chiến. Biết tin, 390 tù nhân năm xưa đã khảng khái hiên ngang, tự nguyện xin ra trận chiến đấu.
Dưới sự dẫn dắt của Hầu Quân Tập, họ xông pha lửa đạn, anh dũng giết giặc. Cuối cùng toàn bộ đổ máu ngoài chiến trường, hy sinh oanh liệt vì giang sơn xã tắc.
Tây vực được thu phục, từ đó Đại Đường vững bước tiến vào một thời kỳ thịnh trị, ghi lại những trang vàng son trong lịch sử Trung Hoa. (Theo NTDTV – Đài truyền hình Tân Đường – Minh Vũ)
Bây giờ chúng ta chuyển sang nội dung mới…